NGHE BÀI HÁT ĐÈN KHUYA

Trong đông đảo ca khúc nhạc nước ta hay độc nhất vô nhị viết về mẹ, fan ta thường ít nhắc đến ca khúc Đèn Khuya của nhạc sĩ Lam Phương sáng tác vào lúc thập niên 1950. Mặc dù nhiên, chắc rằng đây là giữa những ca khúc cảm hễ nhất, viết về nỗi lưu giữ thương domain authority diết của một người con ở tha phương luôn nghĩ về người mẹ hiền:

Không biết tối nay bởi vì sao tôi buồn?Buồn bởi trời mưa tuyệt bão vào tim?Đã mấy thu qua tôi vẫn đi tìmĐể rồi bi thảm ơi nghe giờ đồng hồ mưa đêm


Click nhằm nghe Thanh Thúy hát trước 1975

Mưa thường mang đến tâm trạng buồn lúc nghe đến tiếng mưa tí bóc tách trong đêm, lòng thốt nhiên nghe “tôi buồn không hiểu nhiều vì sao tôi buồn” là tâm trạng của “thân khách hàng ly hương” không biết buồn bắt nguồn từ trời mưa tốt “bão vào tim”? chắc hẳn rằng là cả hai, bởi nỗi trung tâm sự các về mưa và bão trong lòng của bản thân mình sẽ dễ gợi ghi nhớ hơn, dạt dào hơn lúc nghe tới mưa rinh rích từng giọt buồn.

Bạn đang xem: Nghe bài hát đèn khuya

Đời trai bao năm rồi bước ra đi để tìm tương lai, ngày tháng qua cấp tốc với cuộc sống thường ngày xa nhà, theo cái đời lặn lội tất bật mưu sinh không nhiều có khi nào nhớ quê hương và người mẹ hiền. Đêm nay tiếng mưa đêm làm cho gợi nỗi niềm mang đến thân lữ khách ly hương, nhớ thương về chốn quê nhà từ lâu chưa trở lại thăm lại.

Xem thêm: " Son Màu Cam Hồng Đất Là Màu Gì? 5 Thỏi Son Hồng Cam Đất Đẹp Nhất


*
*
*

Dưới ánh “đèn khuya” rubi vỏ đầu hầu hết hẻm nhỏ, bi đát thiu như số phận hiu hắt của rất nhiều phận bạn bỏ quê lên phố tìm vấn đề làm. Nỗi ghi nhớ về “những phút vui ngày ấu thơ” bên mẹ hiền vẫn đem xúc cảm cho nhạc sĩ chế tác một ca khúc hay, đượm có nỗi bi ai nhớ mến sâu lắng, cùng cho các thính giả yêu thích cảm thấy đồng bộ với nhạc phẩm hơn số đông lúc “nghe tiếng mưa rơi nhưng nhớ yêu mến nhiều…”

Ca khúc Đèn Khuya có thời gian và không gian rất tương đương với một bài lừng danh khác của nhạc sĩ Lam Phương – ca khúc Kiếp Nghèo. Đó là vào một tối khuya trời mưa gió, có một đàn ông trai tha phương một mình bước về trong ngóc ngách nhỏ, nghe tiếng hát ru hời mặt liếp nhà nhưng chạnh nhớ về bà bầu hiền ở địa điểm xa:

Êm êm giờ đồng hồ hát ngân nga, ôi lời bà bầu hiền ru thiết thaKhông gian tím ngắt mênh mông như thương mặt đường về vượt xaMưa ơi bao gồm thấu mang đến ta lòng lạnh nhạt giữa tối trường.Đời gì chẳng tình thương không yêu đương. (bài Kiếp Nghèo)

Khi phần đa thứ hầu hết như đang chìm vào một trong những cõi tối, u mê, con trai trai trẻ con kia bỗng nhiên thấy sinh sống trong mái tranh nghèo cơ sáng loà lên của thứ music kỳ diệu, một biểu tượng đẹp và tỏa nắng rực rỡ đến vô cùng: “Êm êm giờ hát ngân nga, ôi lời mẹ hiền ru thiết tha…”

Đối lập với sự ấm cúng và êm dịu đó, bên ngoài đang bao gồm một tín đồ phải bơ vơ thờ ơ giữa đêm trường với đi trong mưa gió. Anh nhìn vào khe cửa thấy khung cảnh đầm ấm kia phải thấy xót xa mang lại mình, đường về quê cũ thì vẫn còn đấy mịt mờ xa thẳm…