CHUYỆN VỢ CHỒNG KỲ LẠ

- Thôi thế này, chị cũng bắt buộc về thôi, chị bận lắm, nhỏ cũng vẫn ốm, chị ko đi thọ được. Em cứ lưu ý đến kỹ đi, chị biết cùng với em cũng hơi cực nhọc để hoàn toàn có thể giải quyết được chuyện của chính bản thân mình vì chuyện này quá bất ngờ và khiến em nhức khổ. Bởi em là bạn trông tương đối xuất sắc và lành yêu cầu chị cũng khá thương cùng cũng không tồn tại ác ý gì cùng với em cả. Chị nói thật, lý do mà chị chịu đựng cuộc sống với anh ấy tới tận giờ vị chị không thích con mình không có cha, hoặc phải bao gồm thêm gần như người phụ vương khác người mẹ khác. Chị tin bé người đều phải sở hữu tính thiện, thực chất của anh ấy thực thụ ngày đầu chị gặp mặt là tốt, chị cứ kiên nhẫn mong chờ một ngày nào đó anh ấy vẫn lại thiện lương như thế. Bao gồm điều, thời hạn hơi bị dài, với hơi bị sóng gió những quá. Vì thế, bên trên quãng đường nhưng chị cùng với anh ấy đi với nhau, ngang mặt đường nếu có một ai kia mà rất có thể khiến anh ấy tốt hơn, và anh ấy tất cả tình cảm thực sự với người đó chị chuẩn bị sẵn sàng nhường lại với coi như thể hết duyên hết số cùng nhau thì cấp thiết ở thêm được với nhau em ạ. Biết đâu người này lại là em thì sao?

- Sao chị lại rất có thể sống cùng với con bạn như vậy hả chị? Em quan sát chị là em hoàn toàn có thể tin rằng chị không nói dối, vậy thì anh ấy kinh khủng khiếp thế này thì làm thế nào mà chị rất có thể ở với anh ấy được vậy?


- Em rất có thể cho là chị không hề thấp thượng, hoặc vượt tự tin rằng sẽ biến hóa được chồng, tốt là hoàn toàn có thể nghĩ chị sống vì nhỏ vì cái mà cũng hoàn toàn có thể vì chị vượt yêu anh ấy. Chị cũng ko biết tại sao lại làm cho vậy nữa. Nhưng gồm một điều chắc chắn rằng chị sẽ làm cho là, chị có thể khổ một chút, chị chịu đựng được, nhưng chỉ cần chồng chị không thể yêu chị nữa chị sẽ không bao giờ ở lại với anh ấy. Cho dù sao thì chị vẫn tồn tại chút cảm giác…

- Em tất yêu chen vào mái ấm gia đình chị được đâu. Em không thích và phụ huynh em cũng không bao giờ cho phép…

Ngọc ngập ngừng…

- dẫu vậy em yêu thương anh ấy lắm chị ạ. Em và anh ấy gồm trục sái thì toàn em phải xin lỗi và làm lành trước thôi. Cố kỉnh này thì em chia tay gắng nào bây giờ.

Bạn đang xem: Chuyện vợ chồng kỳ lạ

- Vậy em cứ coi như chưa xuất hiện cuộc rỉ tai này, với em tất cả quyền giải quyết theo trái tim mình.

- Chị ơi,…

- Uh,…

- Em khôn cùng thương chị cùng em nhức lòng quá. Em sẽ chia tay anh ấy, tuy vậy chị mang lại em vài ngày tìm lý do nhé.

- Cảm ơn em.

- Chị đến em biết bên chị với, nhằm em bao gồm cớ nhưng nói với anh ấy…

- Đi theo chị…

Phương đưa con bé bỏng đi ngang qua ngõ công ty mình, lưu ý không thấy ông xã ở đầu ngõ vị còn vẫn trông phụ nữ trong công ty rồi chỉ:

- đơn vị chị vào này em ạ. Rồi hai bạn chia tay.


Phương cố gắng quên đi những suy xét trong đầu mà tập trung chăm con chăm cái, mấy ngày nay, Thành cũng không có bộc lộ gì lạ. Thỉnh thoảng Ngọc lại hotline điện đến Phương nói chuyện, cô cũng rất từ tốn vơi nhàng, cho đến cuối tuần hôm đó. 8h tối, Thành chưa đi làm việc về, dạo bước này công ty anh bận thiệt sự…

- Chị ơi. Ngọc vừa nói vừa khóc,

- Uh, gì vậy em?

- Em có thai rồi.

Phương nghe tin này như sét đánh ngang tai. Cô ngập hoàn thành hỏi lại

- Em có nhỏ xíu rồi à? Vậy em biết được bao lâu rồi?

*

Ngọc cứ khóc lóc mãi, hồi lâu mới trả lời…

- Em biết phải xong ngay quan hệ này nên trong ngày hôm qua em sẽ nói chuyện điện thoại cảm ứng thông minh với anh ấy, trên điện thoại thôi chị ạ chứ em cũng không dám đối diện trước khía cạnh anh ấy, em cũng đo đắn phải làm sao nữa, em bảo là em bắt gặp anh ấy đi với vk con, và chỉ nhà của anh ấy mang đến anh ấy biết, ban sơ anh ấy bảo em vớ vẩn thì em tả đúng thông tin về mái ấm gia đình mà chị nói mang lại em biết rồi anh ấy bảo tin anh ấy hay là không thì tùy, anh ấy không nói nữa. Em cũng cực khổ lắm, em yêu anh ấy lắm chị ạ tuy vậy em chẳng thể u mê mà theo anh ấy được, do như vậy bạn khổ độc nhất là em…

- Đúng rồi, nếu như em không thực thụ quyết trọng điểm ở bên anh ấy thì phải dứt càng nhanh chóng càng tốt, cứ chìm đắm trong mọt tơ vò này em sẽ ngày dần bị quấn vào thôi…

- Vậy mà, buổi tối qua em khó khăn chịu, vừa rồi ra bs khám thì bs chuyển sang mặt khám mẹ khoa, rồi một hồi họ báo em tất cả thai, được 4 tuần rồi chị ạ …

- Vậy giỏi rồi, em hoàn hảo nhất không được suy nghĩ bậy, yêu cầu giữ đứa nhỏ bé lại, đó là con mình, tuyệt vời và hoàn hảo nhất không được quăng quật con. Đời chị đã có một lần con gián tiếp làm một đứa bé không thể được làm người rồi, không thể để sở hữu lần thứ hai được, em hóng đấy, chị qua ngay, rồi mẹ mình đã giải quyết, chị sẽ đưa em về gặp phụ huynh chồng chị nói chuyện, đằng như thế nào thì vợ ck chị cũng nặng nề bền lắm rồi em ạ. Chờ đấy nhé


- Em muốn thông tin với anh ấy trước coi anh ấy bội nghịch ứng thế nào đã chị ạ. Em sợ lắm. Anh ấy luôn cẩn thận khi tình dục với em, hâu như không lần nào là quên sử dụng áo, còn nếu quên thì em các uống thuốc… mà cả mon trước thì gồm lần như thế nào là… chết rồi, gồm chị ạ, khoảng thời điểm đầu tháng trước, em chủ quan bởi vừa không còn tháng xong.

- Đồ ngây ngô ơi, làm những gì có ngày nào hotline là ngày an toàn? Ngày nào chẳng có thể dính bầu.

Video vẫn HOT


Nghe ý trung nhân của chồng tả về vấn đề ấy của ck mình với những người ta làm Phương đau với thấy khiếp người, vớ nhiên, từ lúc biết ck có mối quan hệ ngoài luồng, Phương chẳng để chồng chạm vào bạn nữa, cô thấy ghê tởm con tín đồ đó, hình như bọn ông họ chỉ cần là lũ bà là hoàn toàn có thể tự bởi vì mà yêu đương nhưng không buộc phải quá niềm nở người đó tất cả khác với người từng ngày mình yêu thương thì phải. Phương thấy lạnh người khi nghĩ rằng nay hoàn toàn có thể làm việc yêu với người này, mai lại có thể làm được chuyện đó với người khác… tất nhiên, Phương thấy khinh bỉ chỉ không nói ra mặt, cô từ lúc biết tin nhắn đã xác minh tư tưởng không cần ck nữa rồi. Thực tế con tín đồ Phương cũng thật kỳ lạ, tất nhiên chuyện yêu là yêu cầu và đôi lúc cũng là thói quen của thiếu phụ có chồng nhưng với Phương, chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì cho tới cuộc sống, hồi đó hai tín đồ còn yêu nhau, trong thời hạn ngắn ngủi rộng nửa mon từ sau ngày đi chụp hình ảnh cưới tới trước lúc chuyện Phương bắt gặp Thành và Lương ở khách hàng sạn, chuyện đó các và khôn cùng vui, tất yếu là cô cực kỳ thích. Nhưng tính từ lúc đó, cô thấy thật nhạt với vấn đề yêu chồng, sau khi ở cữ cũng có thời gian Thành có chuyện yêu thương ra nhằm hành hạ cô mặt hàng đêm, Phương cũng vẫn tạm đồng ý như là một trong những kiểu yêu nhằm đỡ đi xúc cảm hành hạ, rồi dần dần hai người gần như ly thân, Phương cũng chẳng có cảm xúc gì không giống biệt, có mong ước gần chồng hay…

- Chị ơi, em không thích bỏ nhưng mà em cần thiết đẩy chị ra bên ngoài được chị ạ. Em không làm cho được việc đó đâu.


- Thôi được rồi, em thủ thỉ với anh Thành trước đi rồi chị công thêm tiếp.

Chiều hôm đó, Ngọc lại call điện cho Phương,

- Chị ơi, em call điện đến anh ấy anh ấy không nghe máy. Em nhắn tin em có thai rồi mà từ sáng tới giờ ko thấy anh ấy trả lời, em phấp phỏng quá chị ạ.

- Tội nghiệp! Phương buột miệng nói, ông xã cô là tín đồ mà điện thoại cảm ứng là vật bất ly thân, Phương chưa từng thấy Thành rời điện thoại của bản thân mình trừ phi đi tắm. Chắc hẳn rằng là anh ko muốn vấn đáp điện thoại, vậy là với con bé, anh chỉ là chơi bời qua đường chứ chẳng thương gì cả.

- Chị ơi, vậy là sao hả chị?

- Anh ấy chỉ coi em là trò nghịch thôi, để đấy chị giải quyết và xử lý cho.

Phương mấy lúc này đều chú ý Thành, cụ thể mối quan liêu hệ bên phía ngoài của anh đang chạm mặt sóng gió to cơ mà anh không còn có biểu lộ gì lạ. Không còn có một một chút nào thay thay đổi trên khuôn mặt, chỉ em Ngọc là đau khổ vật vã thôi. Ôi bầy ông!

Buổi tối Thành về nhà, cô nói với Thành,

- Anh vào đó em bảo?

- có chuyện gì vậy?

- Chiều nay, bao gồm một người gọi điện vào trang bị bàn đơn vị mình, rỉ tai với em, bảo là anh có bồ bịch bên ngoài, anh đi lừa các bạn nó, làm con bé đó đang có thai rồi người đó tắt máy.

Thành tái mặt đi, trả lả chối:


- làm gì có chuyện vớ vẩn đó, em cứ nghe bạn ta nói linh tinh. Vững chắc đứa như thế nào nó ghen nạp năng lượng tức sống nó nói bậy bạ thôi, Em tin làm gì. Mà thôi, chuyện chẳng ra đâu vào đâu cả, tất cả cơm không em?

Phương cười cợt thầm vào bụng, sao đề xuất chối hả anh giai, bao gồm gan đánh tráo mà không dám chịu đòn, anh đi lăng nhăng phía bên ngoài để con tín đồ ta ễnh bụng ra rồi còn chối nữa à? Sao lại có người sở khanh cố nhỉ. Thật tội mang lại em Ngọc là đã chạm mặt phải anh. Cơ mà sao bắt buộc chối, mà sao phải lảng thanh lịch chuyện không giống vậy?

- cơm thì bao gồm rồi, nhưng fan ta nhất quyết là vậy, còn tỉ ti kể là anh còn mừng thầm về nhà gặp mặt gỡ phụ huynh bạn nó rồi nữa cơ, với rồi yêu thương nhau lắm, cùng rồi còn dấn ông cha nuôi ngoại trừ này nữa cơ. Nó thuê nhà tại … gồm phải không, tên là Ngọc, con bé xíu kia nó bảo vậy đấy anh ạ. Nó điện thoại tư vấn cho em cũng chỉ tất cả ý là bảo em gồm chuyện đó thôi chứ không tồn tại ý gì ăn vạ hay bắt đền rồng gì anh cả, chỉ bảo em là chúng ta nó ko liên lạc được với anh nên nó thấy yêu thương thì hotline cho em xem em giải quyết và xử lý thế như thế nào thôi.

- Chuyện vớ vẩn vậy nhưng em cũng tin, nắm ai call điện thủ thỉ với em là anh bao gồm con nọ con kia phía bên ngoài em phần đông tin à? Thôi chớ nói ba chuyện vớ vẩn này nữa, anh nhiều bài toán lắm rồi, không hơi đâu mà đôi teo với em đâu. Em cũng bỏ xung quanh tai đi, ko thấy anh đi đâu làm cái gi thì đừng có mà tị tuông nhăng nhít rồi nghe bố cái con rách rưới việc để điều! Thành sẵng giọng chối cất cánh chối biến.

Phương thở dài,

- Là bạn ta nói như thực vậy đấy. Vậy nên em đang hỏi anh là như vậy nào, giải quyết thế nào mà sao anh cần bù lu bu loa lên vậy?


- Đâu, em chuyển số smartphone của dòng đứa gọi cho em đây anh mang đến nó một trận?

- Anh bi thiết cười nhỉ, bạn ta hotline máy bàn cơ mà!

Phương thì thầm nghĩ, bầy ông tài thật, không một ít mảy may ân cần khi bồ bao gồm sự nuốm mà ngoài ra anh ta sẵn sàng chuẩn bị đá con bé xíu tội nghiệp tê rồi thì phải! Cô hóng xem họ giải quyết và xử lý với nhau nuốm nào, cũng không thủ thỉ thêm cùng với Thành về câu hỏi đó nữa.

Tới nửa đêm, Ngọc gọi điện mang lại Phương, con nhỏ bé khóc

- Chị ơi, anh ấy ko trả lời điện thoại cảm ứng em chị ạ. Em gọi ra vụ việc rồi, em chỉ là bé ngốc, anh ấy chẳng thân thương gì em cả. Em chỉ là công cụ để chơi bời của anh ấy ấy thôi. Vậy mà mới 2 hôm trước trước khi em rỉ tai bảo chia ly với anh ấy bởi vì anh ấy vẫn có bà xã anh ấy vẫn tồn tại cứ có tác dụng như sống chết được cùng với em chị ạ. Anh ấy còn chú ý em mà bảo với cha nuôi của em là “Con yêu Ngọc lắm cha ạ, bố ủng hộ bọn con nhé” như thực chị ạ. New 2 ngày hôm trước thôi…

- yên tâm em ạ. Thực chất chồng chị là vậy rồi, em chỉ là một trong những trong số nạn nhân của anh ấy ta thôi. Bây giờ thì em tính sao? Chị bảo này, em mang đến thẳng bên chị đi. Chị giải quyết và xử lý cho. Yên trung tâm chị sẽ ở mặt anh, bắt anh ấy phải chịu trách nhiệm với em. Bắt buộc để anh ấy muốn gì được nấy được em ạ.

- Chị ơi, ko làm rứa được đâu ạ. Em hại anh ấy lắm, từ lâu có anh bạn học thuộc em, hồi em vẫn đến lớp đến ve vãn em, anh ấy hotline một đám chúng ta tới rồi anh ấy đánh đến họ tơi bời chị ạ. Chúng ta của anh ấy toàn đầu gấu thôi chị ạ. Chị là vk anh ấy mà lừng khừng à?


Phương lag mình nhớ ra, ông xã cô cũng chẳng yêu cầu hạng fan bình thường, cô biết chúng ta của anh bao gồm hai hạng người, một là đám ăn chơi với rất anh chị em ( hệt nhau những ông bạn của bố ông xã cô, cực kì dữ dằn); một là các bạn làm ăn thì lại khôn xiết tử tế cùng anh thường cho cô tiếp xúc những người này thôi. Ở với ck lâu cô thấy trong khi trong con bạn anh bao gồm 2 mặt đen trắng đối lập, một thì thông thường hiền từ, một thì thật béo khiếp. Phương thì cũng chẳng sợ hãi anh đâu nhưng mà cô cũng biết là nhỏ người kinh khủng kia cô cũng chẳng sinh hoạt nổi. Phương thấy thương con nhỏ bé tội nghiệp. Nó ngây thơ non gàn quá nhưng vấp yêu cầu người đàn ông từng trải lọc lõi như ông xã cô thì chạy làm thế nào để cho thoát. Anh ta cũng hiện nay nguyên hình để Ngọc phải lo sợ mà không dám làm gì ảnh hưởng tới anh. Có lẽ Lương đã mang lại anh kinh nghiệm tay nghề quý báu để đối phó với người yêu nhí, chọn hầu hết em bên quê dịu dạ.

Phương cứ mải mê suy nghĩ chưa biết là cô để giúp đỡ Ngọc dạng hình gì. Thật lòng cô ao ước giúp bé bé, thứ nhất vấp xẻ lại gặp trắc trở vượt lớn, yếu đuối như Ngọc thì chịu làm sao nổi. Bản thân cô khi gặp vấn đề với chồng còn cực khổ tưởng chừng như bắt buộc vượt qua thì một em gái quê mùa thơ ngây như Ngọc thì biết cách xử trí thế nào nhỉ! chuyện tình cảm khó nói lắm, cô biết là lâm vào rắc rối liên quan tới cảm xúc là bắt buộc nói trước được điều gì, ngay bạn dạng thân cô, dù sao thì cũng có chút kinh nghiệm tay nghề mà ứng phó với gần như chuyện này mà còn không nên lầm, cơ mà còn hối hận ko tả về phần nhiều gì đang qua thì… biết làm thế nào giờ đây?

Gia đình này, vốn dĩ chỉ có mình Phương duy trì gìn, còn thực chất thì Thành chỉ tất cả mỗi một đức tính là yêu thương thương đàn bà hết mức. Phương chưa từng thấy một người phụ vương nào nhưng hết lòng chiều con, yêu thương thương phụ nữ một giải pháp kỳ lạ như Thành. Trước khi sinh con, Thành trọn vẹn dửng dưng với việc cô sinh phụ nữ thì hiện giờ sau khi con bé bỏng ra đời anh lại biểu thị một tình cảm hoàn toàn ngược lại. Đến nỗi ai ai cũng phải thốt lên là sao lại sở hữu người quý phụ nữ đến thế. Việc tắm rửa, cho con ăn, cho nhỏ đi dọn dẹp vệ sinh – bé cô bị táo apple bón, vốn là rất trở ngại – hay bán buôn những gì cho con gái Thành chưa lúc nào ngại, mà bọn ông thì mấy ai ham làm việc đó. Dù tình yêu giữa mình dành riêng cho ck giờ đắn đo lưu lạc chỗ nào, dù cô cũng khẳng định tư tưởng là mái ấm gia đình mỏng manh của cô chuẩn bị tan vỡ vạc nhưng nhận thấy Thành chăm bé và vui chơi cùng con gái cô lại trào lên một cảm xúc…


Quay quay trở về việc của Ngọc, cô tráng lệ và trang nghiêm nói:

- Chị cũng biết là em thấy lạ khi gặp gỡ một người vợ kiểu như chị, sẵn sàng chuẩn bị nhường chồng cho người khác. Không phải là chị không còn yêu ck hay có vụ việc về thần khiếp mà không muốn con mình không được sống bên ba nó, tại vì chưng hiển nhiên là chị mà lại không sinh sống với anh ấy thì chị sẽ nuôi con nhỏ nhắn con công ty chị, chẳng ai mong thế. Ba thì rất có thể thiếu, nhưng người mẹ thì phải có em ạ. Tất cả điều, chị yêu đương đứa con trẻ trong bụng em, đừng làm mất đi cơ hội làm fan của nó. Tội nghiệp lắm. Sai lầm giết fan đấy em ạ. Chị đã yêu cầu sống trong gian khổ lúc có bầu, chị cũng không thích em cần khổ cần chị để giúp em ở mặt anh ông chồng chị mà không hẳn sợ gì cả. Sáng mai chị sẽ gặp gỡ em rồi bản thân tính kỹ lại nhé.

Theo Afamily


Chuyện vợ chồng kỳ lạ – Phần 11

Thành về thông báo là Phương bị cảm đề xuất ra cơ sở y tế truyền nước. Anh giữ kín việc của cô. Chỉ thương đến con bé nhỏ con cứ khóc đòi mẹ mãi, thèm ti chị em mà ko có.

Vì áp lực, mệt mỏi Phương bị mất hẳn một bên sữa, cô nuôi nhỏ một bên, chấp nhận xấu, chấp nhận lệch nhưng để bé cô còn được hưởng cái sữa mẹ. Nuối tiếc thay, cô cũng chẳng bao gồm đủ mang lại con. Con nhỏ nhắn con thì lại chỉ say mê sữa mẹ, được xả thân bú chùn chụt là con bé nhỏ hân hoan dù rằng chẳng đủ và chỉ một ít thôi là lại mút không khí. Phương cũng ngươi mò chăm lo con bé bỏng cẩn thận rồi đi bác sỹ dinh dưỡng mỗi tháng để nuôi nhỏ cho chu đáo. Trộm vía, con bé không béo tốt nhưng rắn rỏi, xinh xắn, tất cả khuôn mặt đẹp nhất y chang cha nó. Phương nhiều lúc ngắm bé ngủ mà lại có xúc cảm như ông chồng mình và cũng thầm kinh ngạc khi thấy ông trời để đứa bé bỏng giống hệt ông xã cô thì còn ADN nỗi gì nữa.

Thành cũng chỉ thông báo vậy chứ không để ai vào thăm Phương, cả bà nội, bà ngoại phần đa được kêu gọi lên để trông cháu. Thành ra khám đa khoa túc trực bên vợ, Phương thì tơ mơ ngấm thuốc ngày hôm sau mới tỉnh hẳn.


Thật là may dù đề xuất nằm viện dẫu vậy Phương vẫn tồn tại sữa, chỉ đến con nhỏ bé ngưng bú tới ngày hôm sau. Buổi sáng sớm tỉnh dậy, Phương xin xuất viện. Cô hy vọng về với bé gái. Thành xin nghỉ có tác dụng hôm tiếp sau đưa vk về nhà. Phần đa ngày tiếp theo đó cuộc sống đời thường khá là bình lặng, Thành cùng Phương đông đảo lặng lẽ, hai fan ít va chạm và nói chuyện cùng nhau. Có thì thầm thì cũng khá khách sáo với cũng chỉ nói về cuộc sống thường ngày sinh hoạt bình thường. Có lẽ rằng sau chuyện đó, Thành cũng nên xem lại giải pháp đối xử của chính bản thân mình với Phương mà lại tránh số đông việc tương tự như xảy ra. Phương thì vẫn ảm đạm vô hạn. Trong cuộc đời mình cô chưa từng buồn cho vậy.

Cuộc sống cứ âm thầm trôi đi trong ghẻ lạnh giữa nhì con tín đồ chung nhà, chung kết sống mà không thể chung tâm tư tình cảm tình cảm. Ai thao tác của tín đồ đó, Phương cũng chỉ có tác dụng đúng nghĩa vụ của bạn vợ, không thân mật tới vấn đề Thành tiếp tục vắng nhà. Tất yếu là với con bạn Thành, cuộc sống thế này sao nhưng mà anh chịu đựng nổi. Hầu như sự niềm nở của Phương dồn vào cô con gái bé nhỏ bỏng, con nhỏ xíu đang bước đầu những bước tiên phong tiên, tương tự như bập bẹ phần lớn câu nói đầu...

Con trẻ luôn luôn là mong nối giữa những mối dục tình bị rạn nứt. Phụ nữ càng lớn, mối ân cần của Thành và Phương càng gần nhau hơn. Dần dần cũng đã bao hàm cuộc thủ thỉ vui vẻ, đã và đang có các khoảnh khắc cả nhà cười chơi như một mái ấm gia đình thực sự. Cũng đã có một vài lần anh chị em đưa nhau đi chơi, dù chỉ với đi công viên hay đi siêu thị mua sắm...

Bạn của Thành cưới vợ ở xa. Thành đưa Phương đi cùng. Tiếp nối Thành gửi Phương ra khu du ngoạn gần kia chơi....

Lần thứ nhất trong đời Thành gửi Phương đi chơi xa. Dù trên tuyến đường Thành không nói gì với không báo trước cho Phương biết là sẽ đi đâu. Phương cũng chỉ âm thầm đi theo dự đám cưới bạn Thành mà chần chừ có sự bất ngờ này giành cho mình.


- Em xuống xe pháo đi.

Phương kinh ngạc khi hiện ra trước mắt mình là 1 vùng nước rộng lớn thơ mộng. Thành thuê một phi thuyền đưa Phương quý phái một quần đảo nhỏ. Bên trên thuyền anh mở lời

- Anh trước đó chưa từng đưa em đi tuần trăng mật. Cũng trước đó chưa từng có thời điểm nào đi du lịch cùng nhau, coi như là anh bù đắp mang đến em.

Xem thêm: Shop Giày Phương Xích Lô - Giày Nữ Phương Xích Lô Chính Hãng, Nên Mua Ở Đâu

Phương vô cùng quá bất ngờ khi nghe Thành nói vậy. Ở thọ trong dòng khổ quen rồi, đùng một cái lại có vấn đề như niềm mơ ước giữa ban ngày khiến cho Phương bối rối. Thời hạn vừa qua, đang mấy tháng trời cô chìm ngập trong nỗi bi thiết vô tận, cho dù Thành cũng đã làm cho cô im nhưng cảm giác với cô giờ gần như là trống rỗng.

Thành lặng lẽ chèo thuyền. Ánh đôi mắt anh suy tư khó hiểu. Phương lặng lẽ quan sát người lũ ông của cuộc đời mình. Trông anh gầy, nước da dường như sạm lại nhiều. Trời se lạnh, trung khu trạng Phương đang tràn đầy những cảm giác lẫn lộn...

- Anh biết, anh là người dân có lỗi với em, bỏ bễ em trong những lúc bầu bí. Cơ mà anh cũng đã nỗ lực hạn chế đi nhiều. Anh cũng đã quyết trung ương tu chí, con ra đời rồi thì dần dần sẽ yêu thương em các hơn. Nhưng lại rồi, anh đang biến đổi thì chính em lại phá nát phần nhiều gì anh thế công xây dựng. Phần đông tin nhắn của em như xé nát tim anh. Anh bị ám hình ảnh bởi điều này. Anh không tài nào nhưng mà quên đi được... Trong đầu anh cứ văng vẳng giờ đồng hồ nói nên hành hạ em mang lại thỏa cơn giận vào lòng. Nhưng em quá bé xíu nhỏ, em cũng ko một lời bội nghịch kháng. Em quá đáng thương đề xuất những lúc bắt gặp em, anh điên lên, anh nên lao đi xuống đường làm câu hỏi nọ việc kia không thì cứ trong nhà là anh lại lên cơn quấy rầy em mất. Mấy cái tin nhắn của em đã phá hủy hết cuộc sống đời thường vợ chồng hạnh phúc của mình, của tương lai bọn chúng ta. Anh sợ là 1 trong những lúc nào đó anh lại không chịu nổi...


Thành yên lặng một vài ba giây rồi tiếp lời,

- chúng ta cứ sống với nhau se khổ cho cả em, khổ cho cả anh nữa nhưng con thì sao đây? Ở cùng với em thì không có anh, tất yếu mẹ nó là nhất nhưng lại còn người thân phụ ở bên bảo vệ nữa chứ. Còn sinh sống với anh, nó nhỏ nhắn quá nó không chịu nổi. Cơ mà ở bên em anh quan trọng nào nguôi ngoai nổi, anh cứ bị ám ảnh mãi chuyện của em. Anh biết làm vậy nào hiện thời hả Phương?

Thành đùng một cái dừng mái chèo xoay sang ôm chặt Phương vào lòng... Anh hôn lên môi cô mê man như nụ hôn lần đầu tiên hai fan trao lẫn nhau nhưng lần này còn lẫn thêm vị mặn của nước mắt...

Thành buông Phương ra quan sát thẳng vào đôi mắt cô rồi hỏi:

- Chuyện của chính mình giải quyết sao trên đây hả em? Ý em rứa nào?

Đột nhiên Thành hỏi cô một câu hỏi thật cực nhọc trả lời. Thời gian bị hành hạ và quấy rầy cô cũng đã từng có ý nghĩ buông nhau ra mang đến đỡ khổ nhưng chỉ cần hôm sau sống không nguy hiểm là cô lại nguôi ngoai, coi như không có chuyện gì xảy ra. Cũng đã nhiều lần Phương tự hỏi rằng cô là người như thế nào, vì sao cô gồm thể đồng ý một cuộc sống bế tắc không có lối thoát như vậy này tuy nhiên cũng chẳng tất cả ai trả lời thay mang lại cô. Phương thấy cực nhọc xử, biết nói cùng với Thành ráng nào đây? Cô đột thấy bi quan vì chồng không tin mình...

- có lẽ em cũng ngại nói ra mọi điều em mong ước nhỉ. Em vẫn muốn anh giải thoát cho em khỏi cuộc sống thường ngày này không?

*


Phương nghe Thành nói vậy, giật mình, thầm nghĩ trong đầu, thực chất từ trước tới tiếng cô chưa lúc nào thực sự muốn chia tay Thành, anh gây ra cho cô bao sóng gió tức thì ngày đầu làm cho vợ chồng với nhau, giờ đã đi với mọi người trong nhà gần 2 năm nay, có bao giờ cô thực sự hy vọng việc đó không nhỉ. Cô biết là trong mối quan hệ giữa vợ ông chồng cô, tín đồ gây ra sai lầm là cả hai người chứ không hẳn chỉ riêng Thành. Cô đã bỏ mặc anh phần lớn ngày đầu lúc anh đang mắc vào vào đám bùn lầy của quan hệ với anh là không còn xa lạ hơn Phương, chắc hẳn rằng nếu thời gian đó, cô biết trong tâm mình thiệt ra không muốn chia tay ck thì phải gần gũi anh hơn. Nhưng mà thực sự cảm hứng và dòng tôi vào con tín đồ cô không chất nhận được cô và cần yếu ép cô có tác dụng vậy, để rồi xảy đến vụ việc sau ngày sinh con gái... Cô biết là người đàn ông ghen tuông thì nó quyết liệt đến cường độ nào, họ rất có thể cầm dao giết bị tiêu diệt tình địch vào phút nông nổi cần cô không thể phân tích và lý giải hay giãi tỏ gì cho hành động của mình... Cô cứ lặng lẽ âm thầm để mọi bài toán trôi qua, rồi hy vọng một ngày như thế nào đó, dần theo thời gian, Thành vẫn hiểu Phương là bé người như vậy nào. Nhưng... Chắc hẳn rằng cuộc đời này thật lắm dòng "nhưng", cảm hứng mà cô tất cả với anh như chiếc ngày đầu họ mang đến với nhau với hiện giờ sao khác vậy... Cô biết cô yêu chồng mình thực sự, dù anh với cô mang lại với nhau thừa nhanh, mặc dù anh làm phản cô, dù anh quấy rầy và hành hạ cô tuy nhiên cô vẫn kiên định ở mặt anh. Tuy thế, việc cô cần làm là có lẽ là đề nghị dịu dàng, yêu thương chồng hơn tốt nịnh nọt anh nọ kia thì cô không có tác dụng được. Cô là tuýp fan độc lập, khi yêu cũng rất đơn giản, ko lãng mạn vì thế mà chiếc sự không lãng mạn bộ quà tặng kèm theo quà cho bà xã của Thành cũng chẳng khiến cho cô vượt buồn, cũng đều có buồn một chút rồi cô cũng quên ngay thôi. Suy nghĩ ngợi một lúc trong lúc Thành lại âm thầm chèo thuyền quý phái bên hòn đảo phía bên đó rồi Phương tiếp lời:

- việc mà chúng ta cũng có thể sống cùng nhau được không, tốt sống như thế nào là sinh hoạt anh, em cần thiết tự quyết định. Em biết em đã tạo ra một sai lầm không thể cứu vãn vãn được bởi vì đã nhằm nó in sâu vào trái tim tổn thương của anh. Em không muốn thanh minh mọi câu hỏi đã xẩy ra vì ví như tin em, rồi một thời điểm nào kia anh sẽ nhận thấy con bạn em. Còn ví như duyên số họ không xem thêm thì níu kéo nhau cũng đúng như anh nói, chỉ làm cho khổ nhau cơ mà thôi. Con mình đã và đang 1 tuổi, em cũng biết và hàng ngày cũng thừa nhận thấy phụ nữ với anh chiếm phần vị trị quan trọng thế nào cơ mà em không muốn mang bé ra làm cái cớ để giải quyết và xử lý mối quan hệ của chúng ta. Em hy vọng rằng nếu như mình rất có thể ở cùng nhau thì là do tha thứ, gật đầu đồng ý được nhau và yêu yêu mến nhau chứ không hẳn là lấy nhỏ làm nguyên nhân anh ạ... Việc lớn, em nhằm anh từ bỏ quyết định, còn thực sự thì em nghĩ rằng gia đình nào chẳng gồm sóng gió, tất cả điều bọn họ có đủ bền chí để vượt qua sóng gió hay là không thôi...


Thành im re suy nghĩ, rồi anh đưa Phương sang vào trong quần đảo nhỏ...

Phương khôn cùng thích chỗ này, cảnh vật cơ hội hoàng hôn dần xuống bao phủ đầy một sắc hồng thật đẹp. Phía xa xa bên đó hồ tất cả vài bạn dân đã làm các bước thường ngày của họ, vị trí đây, chỉ có hai con người mang hai trọng tâm trạng cạnh tranh tả vẫn đi lặng lẽ bên nhau...

Cuối thuộc thì Thành cũng lên tiếng:


- Vậy thì anh sẽ để cho chúng ta có thời gian xem xét lại xem có thể ở với mọi người trong nhà hay không, mà lại anh cần yếu hứa trước với em là liệu bao gồm một cơ hội nào kia anh lại điên lên, anh lại không thể điều hành và kiểm soát được mình và lại làm tổn thương em thì em có chịu được nổi không, thời gian đó, em nói theo cách khác rõ ràng với anh và anh đang để em đi, sẽ không để em bắt buộc khổ nữa... Anh sẽ không đánh em nữa mà lại thật sự là anh không thể nào, không một phút nào nguôi ngoai em ạ. Thiệt sự là từ lâu thấy tía đánh mẹ anh thấy ghê sợ nhưng lại quả thực là bạn dạng thân anh thì lại không thể kiểm soát nổi... Em thấy sao?


- Anh hãy làm cầm nào để để cho mình thiệt thoải mái, em muốn về sau anh sẽ không hối hận về chọn lựa của mình. Do dù sao giờ bọn họ cũng đã gồm một liên kết ràng buộc rõ ràng chứ chưa phải là bóc tách hẳn nhau ra là sẽ không thể liên quan lại tới nhau nữa anh ạ.

- Vậy cứ để bé lớn chút nữa đi, 2 - 3 tuổi rồi chúng ta sẽ suy nghĩ lại...

- Em đồng ý.

Bóng đêm đã dần tủ xuống khía cạnh hồ, Thành lại lặng lẽ âm thầm chèo thuyền gửi Phương sang bên kia bờ, chúng ta thuê phòng khách sạn ở lại hôm đó. Cảm xúc vợ chồng theo phong cách vừa tái thích hợp thật lặng lẽ mà cũng đầy cảm xúc. Sáng hôm sau, Thành gửi Phương về nhà.

Sau lần đi chơi hồ về, cuộc sống thường ngày của Phương cũng đều có phần dễ dàng thở hơn. Dạo bước này, quá trình nhiều lên, cô bận rộn tối mắt buổi tối mũi, nhỏ cái đã và đang dần lớn. Bác bỏ giúp vấn đề ở quê bị bé nặng ko ra trông bé giúp cô nữa yêu cầu giờ nảy sinh không ít vấn đề.

Mẹ ông xã cô đã từng có lần nói, bà ko trông con cháu giúp cô nên thời hạn đầu khi bác ấy ngủ cô đành phải nhờ bà trông giúp gần như lúc ra bên ngoài còn đâu là phần lớn thời gian là dành riêng cho con cái. Của đáng tội, con nhỏ xíu còi, khó khăn nuôi, lười nạp năng lượng lại táo bón, rồi không chịu đựng uống sữa ngoài cần cứ đề nghị xúc từng thìa một cho con vậy là sau các lần bà nội trông, cơ chừng tuần 1 - 2 buổi là trở về y như rằng Phương nhận một đám lời phàn nàn... Sau 3 tuần vất vả, cô cũng nhờ được chưng hàng làng mạc trông giúp từ sáng sủa tới chiều như đi nhờ cất hộ trẻ.

Bác hàng xóm này là fan duy nhất nghịch thân cùng với mẹ ông xã cô trong xóm. Cô cũng ko biết nguyên nhân khi mà những người hàng làng mạc khác thường rất ngại khi kể tới mái ấm gia đình cô còn bác bỏ thì không. Căn nhà vợ chồng cô đang ở thực chất trước đây là của ông bà, sau vụ bố chồng cô với chị hàng xóm phương pháp đấy 2 bên thì cha mẹ chồng cô mua nhà nơi khác, thực chất là nhằm ly hôn thì đúng hơn, do mẹ ông chồng cô không thích sống cùng bố nữa. Vậy mà sau khi mua nhà, bà về bên cạnh kia thì ông lại tò tò đi theo, ông bảo, ông ko thích tại 1 mình. Vậy là mẹ ông xã cô ước ao thoát cũng không được, vì bà hại ông, sợ cơn thịnh nổ của ông...


Từ lúc đưa con đi nhờ cất hộ là chiều như thế nào mẹ chồng cũng sang nghịch với cháu. Thực ra đó là chiếc cớ còn bài toán chính của bà là nói chuyện cùng bác giữ trẻ. Phần lớn ngày đầu Phương đưa bé sang gửi, chưng ấy nhìn Phương bằng ánh mắt khá kỳ lạ. Cô cũng không mấy bận tâm, biện pháp nói năng cũng tương đối khách sáo, Phương cũng không ân cần lắm mà lại cũng đối xử thông thường như với tất cả người. Lại nói đến những fan hàng xóm, khu cô sống là quần thể lao động, sẽ là khu bè đảng của nhà máy sản xuất vận tải bên cạnh, rồi người công nhân họ cung cấp hết nhà cho những người dân bên ngoài vào mua, bố mẹ chồng Phương cài được 2 suất xây được căn nhà to duy nhất ngõ, có tác dụng ăn mua sắm ầm ầm làm cả xóm thất đảm kinh hồn mà không có ai dám phàn nàn. Các hộ còn lại, đa phần dân lao cồn cũng khó khăn...

Phương mới đầu về làm cho dâu cũng ngại, cô ít khi thoát ra khỏi nhà, cũng ngại tiếp xúc và rồi thì bầu bí chuyển sang bên nhà cha mẹ chồng ở bắt buộc cô cũng lạ lẫm ai, chỉ xin chào hỏi buôn bản giao cơ mà cũng không rõ danh tiếng từng người. Từ ngày đưa con đi gửi, cô nói chuyện với không ít người hơn cùng cũng hiểu dần dần hơn về ông xã mình và mọi thành viên trong gia đình chồng. Có điều này...

Bác trông trẻ là bạn mẹ ck cô tin cẩn nhất mà phó thác tâm sự, nhì bà hay đi lễ chùa, hay đi coi bói cùng mọi người trong nhà và hết sức đỗi thân thiết. Ban đầu, chưng ấy quan sát Phương bằng ánh nhìn khác lạ do cũng khá được nghe đa số lời lẽ không tốt về cô trường đoản cú cô đồng bọn thiết, dần dà xúc tiếp với Phương, bác bỏ thấy cô không như những gì được nghe kể nên cũng tháo dỡ mở hơn với cũng hé lộ đến cô những điều...

Buổi chiều hôm ấy, cô đi làm về sớm, định bụng lên đón con, vừa hoan hỉ đứng bên cạnh cửa thì nghe giờ đồng hồ vọng ra của mẹ chồng (em không cố ý nghe đâu các bác ạ. Do là tiếng lớn quá cần vô tình lọt vào tai thôi)

- Cái bé ấy nó nói như sáo bà ấy chị nhỉ, chị có thấy dòng mặt nó không, cứ coi thường khỉnh, khinh khỉnh, ra vẻ ta đây. Cứ có tác dụng như gọi biết lắm ấy. Rồi tất cả làm được nơi đâu ra hồn đâu. Tiến sỹ giấy! Cứ mang cái mác ra nhưng dọa người.

Phương tái tín đồ đi, chưa chắc chắn làm vắt nào thì được nghe tiếp,

- Ngày ấy, em quán triệt thằng này lấy con sinh viên vì rước nhỏ ấy về để hầu à, nhưng lại hai đứa nó lại có con với nhau, rồi thì thằng Thành nó cũng do dự trong đoạn lấy con Phương lắm, tuy thế mà sẽ đặt cỗ hết rồi thông báo hết cả rồi, đùng dòng không cưới tín đồ ta cười vào mặt đến ấy chứ. Thằng Thành nó về ôm đồm nhau tay đôi với em, em đề nghị bảo là không say đắm thì đem về rồi bỏ cũng được thế là nó new thôi đấy. Ngẫm đi ngẫm lại có lúc để chúng nó bỏ nhau ngay từ đầu có khi lại không lắm chuyện vắt này... Vợ ông xã chúng nó làm cho em chống mặt quá, chị thấy không, bọn chúng nó sống với nhau có ra gì đâu. Con này thì cũng chẳng vừa...

Phương giờ không hề trạng thái tái nữa mà đưa sang choáng váng, cô hoàn toàn có thể nghe được đầy đủ lời cơ từ người mẹ thứ 2 của cuộc sống cô sao... Cô âm thầm quay lại về bên nhà. Tính từ lúc đây, cô đã không thể bao gồm nổi cảm xúc nào cùng với mẹ ck mình nữa. Đành rằng mẹ ông xã nàng dâu thì muôn thuở xung khắc, mà lại Phương đã làm cái gi sai đâu. Cô để chị em giữ hết tiền ông xã mình làm cho ra, một mình cô quán xuyến lo mang lại gia đình, nuôi thêm chồng, cũng chẳng mảy may suy tính. Cô cũng chưa từng mở lời bao biện lại xuất xắc đôi co dù bà tất cả đúng bao gồm sai... Vậy mà lại bị chê là, trái thật, cô cũng không hiểu biết nhiều "sáo bà" là loại giống gì nữa. Tuy nhiên điều có tác dụng cô đang choáng ngợp nhất là mẹ ông chồng cô biết chuyện Lương có bầu từ trước khi cô cưới anh vậy mà bà giải quyết vậy sao, cưới nhau không thích nữa thì bỏ sao? Thảo làm sao bà không tồn tại quá những tình cảm với con gái cô giống như các bà nội khác, thì ra... Con cháu thì bà mong đã gồm đầy. Phương chua chát nghĩ. Cô giận, giận mẹ ông xã đã quán triệt cô biết từ trước khi cô và anh cưới, cô giận vì hóa ra Thành cũng đã băn khoăn không mong cưới cô cơ mà cũng ko nói mang lại cô hay, để xẩy ra nông nỗi này, vợ chồng sống với nhau mà lại chẳng ra làm cho sao. Phương đau lòng quá...

Tuy nhiên, khi mẹ chồng đưa con cháu vào nhà, nói chuyện, Phương vẫn đối xử bình thường, quan liêu sát thể hiện thái độ trên khuôn mặt bà thì vẫn thấy bình thường như phần đa ngày, cô nhấc lên một nỗi ngán ngẩm...

Kể tự sau hôm đó, Phương giảm bớt tiếp xúc với bà bầu chồng, bố ck cô thì cô vẫn nói chuyện, nhưng mà mẹ ông xã cô đến, hầu như lúc như thế nào cô cũng chỉ việc nghe thấy tiếng xe là vờ vịt lảng tránh nhằm không gặp mặt mặt bà. Còn với Thành, lúc phát hiện nay ra vấn đề này cô cũng thấy thất vọng hơn trong quan hệ giữa hai vợ chồng cho tới một ngày kia...

Mùa hè vẫn tới, khí hậu đầu mùa không khí dễ dàng chịu, bay hẳn hơi nồm độ ẩm của mùa xuân mà Phương thấy cực kỳ ghét. Phương thấy trong fan thật thư thái, cuộc sống gia đình cô vẫn túc tắc bình thường, ai vẫn thao tác của bạn đó, dạo bước này, đúng hơn, sẽ từ rất rất lâu bổn phận cùng mối niềm nở của cô chỉ quanh quẩn quanh xung quanh gia đình bé nhỏ tuổi của mình, chuyện của mẹ chồng cũng đã làm cho cô nguôi ngoai mặc dù từ đó tới lúc này cô không khi nào tâm sự hay rỉ tai với mẹ ông chồng nữa, hồ hết thứ chỉ là chào hỏi xã giao và tuân theo đúng phép tắc.

Gửi con nhà hàng xóm, có cơ hội tiếp xúc với tất cả người, dần dần Phương cũng hiểu rằng thật nhiều điều, cơ mà sóng gió lại tới,

Thành đi làm việc về muộn, giờ đang 10h đêm, thả điện thoại thông minh lên bàn, ùa vào chống tắm. Phương đang dọn phòng khách, bỗng nhiên thấy điện thoại thông minh sáng đèn, tin nhắn tới. Nỗi tò mò dâng lên trong tâm địa cô, từ thời điểm ngày lấy chồng, Phương chưa bao giờ tìm hiểu điện thoại thông minh của chồng, tốt mail tốt ví... Và cô xuất hiện xem,

"Vợ cũng nhớ ck lắm. Chúc ông chồng yêu ngủ ngon. Hôn chồng" - từ bỏ Ngoc Vy

Phương hoang mang...

Đọc kết thúc tin nhắn Phương tái mặt, vội thừa nhận nút xóa và nhẩm lại số điện thoại cảm ứng của Ngoc Vy. Gồm tới 6 số 8 không gần nhau buộc phải cũng dễ nhớ. Cô do dự không biết đề xuất làm vắt nào thì Thành vào. Phương mang lả hỏi,

- lúc này anh đi làm về muộn vậy? Đã bữa tối chưa? Cơm vẫn tồn tại em bỏ lên trên bàn đấy!

- Anh ăn rồi. Thôi anh đi ngủ đây. Bỗng thấy smartphone ở trên bàn Thành nhân tiện tay với rước rồi lên gác ngủ. Còn một mình, Phương ngồi trầm tứ suy nghĩ. Cô biết là gần đây Thành tốt về muộn, thậm chí còn trải qua đêm dẫu vậy vợ ông xã đang trục trặc, đang dần trong giai đoạn gần như là ly thân cần cô cũng ko tiện kể nhở. Bao gồm điều là chỉ vẫn trong giai đoạn căng trực tiếp thôi chứ đâu đã buộc phải là chia ly hẳn mà lại anh lại hoàn toàn có thể làm vậy cùng với cô. Dù sao thì cô vẫn là vợ của anh, dù sao thì anh cũng không tồn tại quyền muốn làm gì cô thì làm rồi lại đi lăng nhăng phía bên ngoài như thế. điện thoại tư vấn nhau là vợ ông chồng mà lại gần gũi như vậy thì rõ ràng là có sự việc rồi, cái bệnh gồm sự thế là cần đau đầu suy nghĩ đã ăn sâu vào con tín đồ Phương. Lần này Phương mừng đón sự làm phản của Thành một bí quyết nhẹ nhàng hơn, bớt buồn bã vật vã hơn lần trước dẫu vậy về thực chất thì nó gồm khác gì nhau đâu, sự phản nghịch vẫn là sự phản bội. Giờ sau thời điểm đi xúc tiếp với mặt hàng xóm các hơn, thì thầm với họ, Phương cũng đã ngẫm ra được rất nhiều điều, hóa ra, chồng cô ko phải ngoan hiền giống như những gì mái ấm gia đình nhà ông xã giới thiệu. Cha mẹ anh ở khu vực khác để mặc cho nam nhi ở đây 1 mình nên chiếc chốn được hotline là đơn vị Phương hiện thời trước trên đây không khác gì thiên đường cho những cô cậu ăn chơi đua đòi. Việc Thành gửi "gái" đúng nghĩa về đơn vị là chuyện thường xuyên, toàn là các cô người mẫu chân dài lả lướt... Phụ huynh thì còn bị Thành đến qua khía cạnh chứ còn mặt hàng xóm, bọn họ tiếp xúc từng ngày họ sao không hiểu. Láng giềng còn thấy yêu thương xót mang đến cô khi phải về làm dâu bên này, rồi còn khuyên cô "bỏ quách mẫu thằng ấy đi chứ sinh hoạt đấy làm gì nữa mang lại nó khổ". Tín đồ ta nói, thấy cô nhân từ lương thiện, giá cơ mà ngày ấy cô đi sang nhà hàng xóm chơi họ đã mách ngay mang lại cô bản chất của những người dân cô đang sinh sống và làm việc chung nhưng mà tránh xa. Nỗ lực mới có chuyện nhằm nói chứ, ngày đó cô còn đang chìm trong men say có thời gian đâu mà giành riêng cho hàng xóm giỏi tìm hiểu. Tiếng thì cô new thấy chiếc sự mày mò trước lúc cưới nó đặc biệt thế nào. Nhỏ người, người nào cũng có sai lầm cả cơ mà chẳng ai giống ai, sai trái của cô... Cô thấy những quá...

Phương suốt đêm đó không ngủ được, cũng không lên phòng, cứ ngồi suy tứ mà suy nghĩ ngợi về hầu như việc. Lần chần tương lai đang đi về đâu, cuộc sống thất vọng này kéo dài đến bao giờ.

Thời gian tiếp đến Thành hay mang đến nhà hầu như "rau sạch, quả sạch" rồi khoe là có chúng ta ở quê cho. Phương cũng ngầm hiểu là chắc chắn là "Ngoc Vy" tê rồi, chắc lại là gái quê rồi. Cô lưu giữ lời chị mặt hàng xóm, "nó toàn kiếm được mấy em người mẫu chân dài ở quê ra thôi Phương ạ, thằng này chả thấy nó yêu thương gái phố bao giờ mà đùng chiếc nó rước em đấy" (ngồi ngóng hớt buôn dưa lê láng giềng cũng có khá nhiều điều hữu dụng nhỉ) bỗng nhiên Phương chẳng thấy ghen nữa mà lại chỉ thấy thương đến con nhỏ nào mà lại đang bị ck mình chăn dắt. Đàn ông, nếu sẽ là bản chất thì đánh chết dòng nết cũng chẳng chừa đâu mà. Ấy mặc dù thế chợt thấy mất cảm giác ghen là vậy nhưng tất cả đêm anh không về nhà, Phương điện thoại tư vấn điện thấy thuê bao không liên lạc được cô vẫn nhói trong tim.

Một vài tuần sau, con nhỏ nhắn nhà cô có vấn đề về sức khỏe, Phương choáng choàng lo cho nhỏ từ sáng, tới trưa liên hệ với ck toàn tắt máy. Cha mẹ chồng thì đi phượt chưa về, chị em đẻ cô thì đang bệnh không cho tới được, Phương bế tắc khi một mình xoay xở do dự làm sao... Cô đột nhiên nhớ cho tới số lắp thêm của Ngọc Vy cô bấm nút call điện...